henry_le1
25-05-2012, 05:48 PM
Diễn viên Phạm Dũng có một ngoại hình, một khuôn mặt "xinêma", một lối sống phức tạp đến nỗi hàng xóm biết là thầy giáo mà luôn ngỡ....tướng cướp. Anh còn "kiêm" rất nhiều "vai" trong đời sống: diễn viên, đạo diễn, kịch tác gia, thầy giáo và nhà sưu tầm đồ cổ. Anh tâm sự với phóng viên báo Tuổi trẻ: nếu ai có nhu cầu, biết về vốn cổ cha ông, tôi xin tặng...
Nhà hiếu cổ - hảo tâm - lãng tử.
Mặc dù "kiêm" rất nhiều vai trong đời sống như thế, nhưng Phạm Dũng thích nhất mỹ tự dài lòng thòng mà thầy Vượng (GS Trần Quốc Vượng) tặng mình: nhà hiếu cổ - hảo tâm. Dũng cộng thêm vào đó một tính từ nửa chê trách nửa khen tặng của bạn bè: lãng tử.
Phạm Dũng vừa chuyển nhà mới - chính xác là chuyển chỗ thuê ở mới: một căn hộ cấp 4 rộng chừng 30m2 ngoài đê sông Hồng quãng An Dương. Khoảng thời gian này năm ngoái, Dũng ra khỏi nhà sau cuộc chia tay khá buồn
http://www.postimage.org/gxkoosi.jpg (http://www.postimage.org/)
Nhà và con tất nhiên thuộc về vợ, Dũng ra đi với một gia tài khổng lồ nhưng lúc ấy đơn giản chỉ là một... cục nợ đời: 1.600 cổ vật mà tuyệt đại đa số là đồ gốm anh sưu tầm, mua, đổi, nhặt nhạnh... trong suốt 25 năm.
“Thế mà lúc ấy chỉ muốn đập hết đi cho rảnh. Không nhà không cửa, ai chứa chấp tôi với cái đống chai, lọ, chum, hũ... lỉnh kỉnh vô tích sự ấy. Trong túi còn đúng 500 USD, đi thuê nhà thì cũng phải thuê cái nhà nào đủ rộng và có cửa nẻo đàng hoàng, không phải cho tôi mà cho các món đồ.
Nhưng chủ nhà nào cũng đòi phải đặt cọc trước một năm tiền nhà. Thế là gạt nước mắt bán cho vợ chồng ông Trương Gia Bình (tổng giám đốc Công ty công nghệ truyền thông FPT) năm món đồ để có tiền mà “an cư”. Bao nhiêu người muốn mua nhưng tôi chọn bán cho họ vì hy vọng sau đó còn được nhìn lại đồ của mình, còn mượn lại được để in sách”.
Chẳng ai tin được một tay chơi đồ cổ cự phách như Phạm Dũng mà lại nghèo đến mức ấy. Nhưng nghe Dũng “trần tình” một hồi thì lại thấy như thế thật. Dũng “tài chính công khai” thế này: tiền đi dạy (theo biên chế chính thức) ở ĐH Văn hóa Hà Nội là để nộp cho vợ, tiền đi đóng phim, tiền viết kịch bản, làm đạo diễn, đi dạy võ... thì dành cho việc mua cổ vật, chính xác hơn là mua đồ gốm.
Mối tình với gốm
Dũng yêu gốm vì gốm mộc mạc và gần gũi, không lạnh giá, xa cách như đồ kim khí. Dũng yêu gốm vì gốm... rẻ, rẻ đủ để một gã si mê nghèo như Dũng có thể chắt bóp từng đồng khó nhọc để rước gốm về. Dũng yêu gốm vì gốm thanh thoát, đa tình, lẳng lơ mà tinh tế như những người làm ra gốm.
Dũng kể, vẫn còn hơi “thổn thức” vì món đồ gốm đầu tiên trong đời mình tự mua được bằng tiền thù lao đóng phim: năm 1980, Dũng 21 tuổi, đi đóng phim "Đất mẹ" của đạo diễn Hải Ninh ở Xuân Mai, Hòa Bình, vào một vai thứ, vai Giàng A Pao. Được 180 đồng.
Lang thang vào một quán nước ven đường, thấy ông chủ quán có mấy cái bát cũ kê chân bàn đẹp đến thót cả tim. Sờ, vuốt mãi rồi bần thần gạ mua. Ông chủ quán thấy lạ quá, về nhà lấy nốt năm cái ở nhà ra bán. Dũng mua được chín cái bát gốm hoa chanh đời Lý chỉ có 9 đồng. 9 đồng lúc ấy chỉ mua được chín nải chuối thôi.
Theo thời cuộc, mức sống của mỗi cá nhân được nâng lên, căn phòng của vợ chồng “nhà sưu tập” từ 6m2 được cơi nới ra 25m2. Những thạp, bình, chén, bát, chậu, chum... từ gầm giường chui ra, phủi bụi, trèo lên giá, lên tủ. Hình như tình yêu nào quá cuồng nhiệt cũng gây nên sự ngột ngạt. Nhà có 25m2 mà có đến 1.600 cổ vật.
Ông chủ lại chỉ có ý mua thêm chứ không muốn bán bất cứ món gì. Món nào cũng quý như món nào vì đều là mồ hôi, nước mắt, tình yêu.
Tôi có nhu cầu cho, thật đấy!
http://www.postimage.org/PqUU_Br.jpg (http://www.postimage.org/)
Bán thì không, nhưng Dũng lại đi tặng, mà tặng hàng trăm món đồ quý giá. Anh muốn tặng cho những người biết và có nhu cầu biết về vốn cổ của cha ông.
Dũng đã cho khoảng 600 món trong bộ sưu tập của mình rồi: cho Bảo tàng Dân tộc học, khoa lịch sử ĐH KHXH&NV, khoa bảo tồn bảo tàng ĐH Văn hóa Hà Nội, Bảo tàng Phụ nữ VN, Viện Văn hóa dân gian, Trường cao đẳng Văn hóa TP.HCM. Anh quan niệm rằng, ở trong kho nhà mình, nó chỉ là những món đồ cổ, chỉ thỏa mãn được tình yêu mang màu sắc cá nhân của mình - dù là trong sáng. Quá đi nữa thì chỉ là những cổ vật có giá trị khá lớn về tiền bạc. Nhưng ra với cộng đồng, cho nó cất tiếng nói, nó sẽ có giá trị của di sản, của quá khứ ông cha.
Theo Dũng, người yêu mến đồ cổ là phải biết phân biệt người chơi đồ cổ với người buôn đồ cổ, lại phải phân biệt người buôn bán với bọn tiêu thụ đồ ăn cắp và bọn ăn cắp. Chơi đồ cổ mà chơi phải đồ thờ tự thì dễ tổn âm đức lắm.
Phạm Dũng tâm sự: "Nhà tôi lại chật chội nhem nhuốc, làm sao dám để lư hương, chân đèn, tượng thờ xuống sàn nhà được. Bọn ăn cắp ở đình ở chùa chỉ ăn cắp được đồ thờ tự, trong khi hầu hết các nhà sưu tập lại chỉ sưu tập đồ gia dụng và trang trí, trang sức. Tất cả những nghề mà tôi đam mê: võ thuật, dạy học, sưu tầm cổ vật... đều được dạy bài học nhập môn là chữ tâm".
Nhà hiếu cổ - hảo tâm - lãng tử.
Mặc dù "kiêm" rất nhiều vai trong đời sống như thế, nhưng Phạm Dũng thích nhất mỹ tự dài lòng thòng mà thầy Vượng (GS Trần Quốc Vượng) tặng mình: nhà hiếu cổ - hảo tâm. Dũng cộng thêm vào đó một tính từ nửa chê trách nửa khen tặng của bạn bè: lãng tử.
Phạm Dũng vừa chuyển nhà mới - chính xác là chuyển chỗ thuê ở mới: một căn hộ cấp 4 rộng chừng 30m2 ngoài đê sông Hồng quãng An Dương. Khoảng thời gian này năm ngoái, Dũng ra khỏi nhà sau cuộc chia tay khá buồn
http://www.postimage.org/gxkoosi.jpg (http://www.postimage.org/)
Nhà và con tất nhiên thuộc về vợ, Dũng ra đi với một gia tài khổng lồ nhưng lúc ấy đơn giản chỉ là một... cục nợ đời: 1.600 cổ vật mà tuyệt đại đa số là đồ gốm anh sưu tầm, mua, đổi, nhặt nhạnh... trong suốt 25 năm.
“Thế mà lúc ấy chỉ muốn đập hết đi cho rảnh. Không nhà không cửa, ai chứa chấp tôi với cái đống chai, lọ, chum, hũ... lỉnh kỉnh vô tích sự ấy. Trong túi còn đúng 500 USD, đi thuê nhà thì cũng phải thuê cái nhà nào đủ rộng và có cửa nẻo đàng hoàng, không phải cho tôi mà cho các món đồ.
Nhưng chủ nhà nào cũng đòi phải đặt cọc trước một năm tiền nhà. Thế là gạt nước mắt bán cho vợ chồng ông Trương Gia Bình (tổng giám đốc Công ty công nghệ truyền thông FPT) năm món đồ để có tiền mà “an cư”. Bao nhiêu người muốn mua nhưng tôi chọn bán cho họ vì hy vọng sau đó còn được nhìn lại đồ của mình, còn mượn lại được để in sách”.
Chẳng ai tin được một tay chơi đồ cổ cự phách như Phạm Dũng mà lại nghèo đến mức ấy. Nhưng nghe Dũng “trần tình” một hồi thì lại thấy như thế thật. Dũng “tài chính công khai” thế này: tiền đi dạy (theo biên chế chính thức) ở ĐH Văn hóa Hà Nội là để nộp cho vợ, tiền đi đóng phim, tiền viết kịch bản, làm đạo diễn, đi dạy võ... thì dành cho việc mua cổ vật, chính xác hơn là mua đồ gốm.
Mối tình với gốm
Dũng yêu gốm vì gốm mộc mạc và gần gũi, không lạnh giá, xa cách như đồ kim khí. Dũng yêu gốm vì gốm... rẻ, rẻ đủ để một gã si mê nghèo như Dũng có thể chắt bóp từng đồng khó nhọc để rước gốm về. Dũng yêu gốm vì gốm thanh thoát, đa tình, lẳng lơ mà tinh tế như những người làm ra gốm.
Dũng kể, vẫn còn hơi “thổn thức” vì món đồ gốm đầu tiên trong đời mình tự mua được bằng tiền thù lao đóng phim: năm 1980, Dũng 21 tuổi, đi đóng phim "Đất mẹ" của đạo diễn Hải Ninh ở Xuân Mai, Hòa Bình, vào một vai thứ, vai Giàng A Pao. Được 180 đồng.
Lang thang vào một quán nước ven đường, thấy ông chủ quán có mấy cái bát cũ kê chân bàn đẹp đến thót cả tim. Sờ, vuốt mãi rồi bần thần gạ mua. Ông chủ quán thấy lạ quá, về nhà lấy nốt năm cái ở nhà ra bán. Dũng mua được chín cái bát gốm hoa chanh đời Lý chỉ có 9 đồng. 9 đồng lúc ấy chỉ mua được chín nải chuối thôi.
Theo thời cuộc, mức sống của mỗi cá nhân được nâng lên, căn phòng của vợ chồng “nhà sưu tập” từ 6m2 được cơi nới ra 25m2. Những thạp, bình, chén, bát, chậu, chum... từ gầm giường chui ra, phủi bụi, trèo lên giá, lên tủ. Hình như tình yêu nào quá cuồng nhiệt cũng gây nên sự ngột ngạt. Nhà có 25m2 mà có đến 1.600 cổ vật.
Ông chủ lại chỉ có ý mua thêm chứ không muốn bán bất cứ món gì. Món nào cũng quý như món nào vì đều là mồ hôi, nước mắt, tình yêu.
Tôi có nhu cầu cho, thật đấy!
http://www.postimage.org/PqUU_Br.jpg (http://www.postimage.org/)
Bán thì không, nhưng Dũng lại đi tặng, mà tặng hàng trăm món đồ quý giá. Anh muốn tặng cho những người biết và có nhu cầu biết về vốn cổ của cha ông.
Dũng đã cho khoảng 600 món trong bộ sưu tập của mình rồi: cho Bảo tàng Dân tộc học, khoa lịch sử ĐH KHXH&NV, khoa bảo tồn bảo tàng ĐH Văn hóa Hà Nội, Bảo tàng Phụ nữ VN, Viện Văn hóa dân gian, Trường cao đẳng Văn hóa TP.HCM. Anh quan niệm rằng, ở trong kho nhà mình, nó chỉ là những món đồ cổ, chỉ thỏa mãn được tình yêu mang màu sắc cá nhân của mình - dù là trong sáng. Quá đi nữa thì chỉ là những cổ vật có giá trị khá lớn về tiền bạc. Nhưng ra với cộng đồng, cho nó cất tiếng nói, nó sẽ có giá trị của di sản, của quá khứ ông cha.
Theo Dũng, người yêu mến đồ cổ là phải biết phân biệt người chơi đồ cổ với người buôn đồ cổ, lại phải phân biệt người buôn bán với bọn tiêu thụ đồ ăn cắp và bọn ăn cắp. Chơi đồ cổ mà chơi phải đồ thờ tự thì dễ tổn âm đức lắm.
Phạm Dũng tâm sự: "Nhà tôi lại chật chội nhem nhuốc, làm sao dám để lư hương, chân đèn, tượng thờ xuống sàn nhà được. Bọn ăn cắp ở đình ở chùa chỉ ăn cắp được đồ thờ tự, trong khi hầu hết các nhà sưu tập lại chỉ sưu tập đồ gia dụng và trang trí, trang sức. Tất cả những nghề mà tôi đam mê: võ thuật, dạy học, sưu tầm cổ vật... đều được dạy bài học nhập môn là chữ tâm".